Thứ Sáu, 4 tháng 8, 2017

01. KHAI BÚT TRANG KÝ SỰ

HỐI HẬN VÀ XIN LỖI 

Thông tin về Hitle còn sống 128 tuổi ,đang sống ở nước và chuẩn bị xuất bản 1 cuốn hồi ký viết về cuộc đời ông để biện minh cho những tội ác mà thế giới thêu dệt về ông làm tôi cười mãi. 

Tôi làm việc và quyết định ra sao cũng chưa bao giờ hối tiêc bất cứ việc gì, sau này thế nào thì không biết, nhưng cho đến thời điểm hiện tại những việc làm tôi hối hận, muốn viết khai bút trong những trang ký sự này cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, và đây là những điều làm tôi cứ phải day dứt và hối hận, mỗi khi nhớ đến thì buồn lắm. Viết ra để nhớ là vậy:
Viết về Ba tôi
Ba chỉ mong tôi học hành đàng hoàng, trở thành 1 người nho nhả có tri thức, Ba không dậy tôi đánh lộn, nhưng quá đam mê tôi đã tự tìm học những đòn đánh mang tính sát thương cao và những đòn thiên về đoạt mạng tháo xương người khác ( giờ đã quên hết ). Người ta thường nói, những người học hành luyện tập chưa tới đâu thì tay chân ngứa ngáy, thích đi gây thù chuốc oán, và lúc đó tôi là người như vậy, Về sau, tôi  phải tốn rất nhiều tiền để bồi thường thương tích và bồi thường rất nhiều tiền vì .... cho phụ huynh người ta qua những lần ẩu đã ( tôi có thể không cần làm điều này, nhưng chỉ là thấy bản thân tôi nên làm), tất nhiên gia đình tôi không biết điều này,  vì những ân oán chồng chất ân oán với anh em, người thân, phụ huynh đối thủ, tuổi trẻ tôi lại mê cầm đao cầm búa hơn cầm bút, lấy đó làm niềm vui tranh đấu, nên cứ thế mà liên tục trượt dài từ ngày này qua ngày khác,tháng này qua tháng khác, năm này qua năm khác nên  đây cũng là lý do tôi làm việc cực lực để kiếm tiền,ai thuê làm gì tôi cũng làm và  việc học của tôi không như Ba tôi kỳ vọng, phụ lòng Ba tôi. Hối hận 
Viết về Mẹ tôi :
Tôi hối hận vì đã không thể hiện sự quan tâm và chăm sóc Bà Ngoại tôi nhiều hơn và chu đáo hơn, vì khi Bà ngoại còn sống , Bà Ngoại là người thân duy nhất của Mẹ tôi, cũng là niềm vui duy nhất của Mẹ tôi, là chổ dựa  tình thân duy nhất của Mẹ tôi. Bà một mình gánh thúng bán buôn từng bó rau, từng trái chanh, trái mít, từng quả ớt nhỏ để nuôi mẹ tôi từ nhỏ đến lớn, giờ bà ngoại mất đã đi xa, nhưng mỗi lần nghĩ lại tôi vẫn còn thấy buồn lắm, rất hối hận, nếu tôi chăm sóc bà tốt hơn chút nữa, bà sống được lâu hơn chút nữa, thì mẹ tôi sẽ được ở bên cạnh ngoại thêm 1 thời gian nữa, mẹ vui tôi cũng vui, mẹ hạnh phúc tôi cũng hạnh phúc, mẹ buồn tôi cũng rất buồn .... thương mẹ tôi ! VÔ CÙNG HỐI HẬN
Viết về những Người đã có ơn bao bọc giúp đỡ:
Ai cũng  muốn sống một cuộc sống đơn giản với một cuộc đời bình an, có nhiều người cặm cụi lao đông không còn phải vì tiền mà vì yêu thích lao động. Dù không ai nói ra, nhưng bản thân tôi tự thấy có lỗi khi đã làm phiền đến họ vì những khó khăn nhỏ của bản thân, nhận được sự giúp đỡ và bao bọc quý hơn tình thân, bản thân tôi lại không biết cố gắng, không chịu nỗ lực, không có tài năng và bãn lĩnh để gầy dựng sự nghiệp và kiên định làm 1 người tử tế.  Buồn lắm... hổ thẹn lắm... và hối hận lắm.. XIN LỖI !!!
Viết về những người phụ nữ đã yêu:



Lê Minh Đăng
Tphcm 05/08/2017

LIÊN TỤC CỐ GẮNG - LUYỆN TẬP KHÔNG NGỪNG - MỘT ĐỜI PHẤN ĐẤU
---
ĐĂNG CHO VAY
Viết ngày 04.8.2018
Mọi trao đổi góp ý vui lòng gửi về: dangchovay@gmail.com
"Tứ hải giai huynh đệ, đã biết nhau chúng ta là bằng hữu, là huynh đệ, là người cùng một nhà, mong sẽ không ai ngộ nhận về 2 chử thượng đế hay khách hàng ở đây"

844.I LEARING ENGLISH

Strength and growth come only through continuous effort and struggle. ĐĂNG CHO VAY Website: www.328.vn Facebook : Đăng Cho Vay Email: d...